Phần 2: Theft

    Sự mâu thuẫn (Phần 1: Thị trấn Horsehold) đã dẫn đến cuộc đấu súng “bên tám lạng người nữa cân” giữa Theft và Horskept, mà đã đưa đến cái kết cục bi đát cho Horskept là bị trúng đạn chí mạng, nên Horskept đã có đủ điều kiện để được mở thủ tục đăng ký thường trú tại nghĩa địa, và Horskept đã được thực hiện trình tự thường trú bên trong nghĩa trang của thị trấn Horsehold.

    Vào lúc đó, Theft cũng bị trúng một cơ số đạn được bắn ra từ Horskept. Theft bị trọng thương nhưng vẫn còn đủ sức để lết xác tới con ngựa của mình và rời khỏi thị trấn Horsehold. Con ngựa phi nước kiệu cõng theo Theft đang nằm gục người với 2 tay và 2 chân vắt ngang lưng ngựa, 1 cánh tay của Theft buông thõng xuống, còn bàn tay của cánh tay kia thì nắm chặt lấy vết thương. Con ngựa là người bạn đồng hành thông minh của gã cao bồi, đã đưa gã trở về với đồng bọn đang đóng trại tại một nơi hiểm trở hẻo lánh cách thị trấn Horsehold nhiều dặm đường. Đồng bọn của Theft đã chờ đợi hắn khá lâu, sau khi bọn chúng giao nhiệm vụ cho Theft dò la thị trấn Horsehold đồng thời phao những tin đồn dối trá nhằm phục vụ cho những ý đồ của các phi vụ sắp tới của chúng.

    Thay vì nhìn thấy một Theft lành lặn trở về, thì băng nhóm trộm cướp của Theft lại phải đón về một Theft te tua tơi tả máu me đang nằm gục người sõng soài trên lưng ngựa. Đồng bọn đưa Theft xuống ngựa, dìu bế hắn vào trong láng trại và chăm sóc y tế cho y. Lúc này đây Theft hoàn toàn mê man bất tỉnh với nhịp thở thoi thóp.

    Theft nằm đó, mắt nhắm nghiền, nhịp thở chậm rãi, mê man trong cái trạng thái gọi là “trải nghiệm cận tử”. Trong cái trạng thái đó, Theft đã được hồi tưởng lại cả cuộc đời mình, trong chỉ một khoảnh khắc. Hãy cùng nhìn vào một mảnh của ký ức trong sự hồi tưởng đó của Theft:

    Đó là thời kỳ sau khi diễn ra giai đoạn những cư dân của lục địa già vượt Đại Tây Dương để tới Tân Thế Giới. Các cư dân đó định cư ở bờ Đông và làm cho bờ Đông phát triển cho tới khi bờ Đông Hoa Kỳ trở thành một miền đất hứa, thu hút dòng người từ lục địa già tiếp tục lũ lượt vượt Đại Tây Dương để đến Tân Thế Giới. Cho đến khi mà vùng đất hứa đó trở nên đông nghẹt và chật chội, thì một bộ phận trong số họ - các cư dân ở bờ đông cùng với những người mới tới, quyết định rời bỏ bờ Đông để đi xa hơn về hướng Tây được cho là đầy hứa hẹn lẫn cơ hội, để khai phá và tìm kiếm những vận hội mới, với những ý định tham vọng như là: đào vàng, mở nông trại trồng trọt và chăn nuôi, mở công xưởng, các tuyến đường sắt phát triển để vận chuyển hành khách và hàng hóa từ đông sang tây, và hệ thống đường dây điện tín cũng phát triển để phục vụ cho nhu cầu truyền tin,... mà từ đó các thị trấn miền Viễn Tây mọc lên như nấm đem đến cơ hội phát triển cho các ngành dịch vụ như là: các ngân hàng, các cửa hàng, các quán rượu,… và thuận theo tự nhiên là không thiếu những ngành nghề táo bạo nằm ngoài vòng pháp luật như: cướp ngân hàng, trấn lột hành khách và cướp bóc hàng hóa trên tàu hỏa, trộm cắp,…

    Và có một ngành nghề dịch vụ phát sinh từ nhu cầu di cư đang nở rộ lúc đó: Theft đang hành nghề dịch vụ dẫn đường cho các nhóm cư dân bờ Đông muốn di cư tới bờ Tây Hoa Kỳ.

    Đó là vào một ngày mùa hè sau hơn 2 năm Theft hành nghề dẫn đường cho dân di cư từ đông sang tây. Trời khá nắng và nóng, Theft đang mệt mỏi và chán chường bởi cái nghề dẫn đường này đang dần trở nên khó kiếm ăn hơn, khi càng ngày càng có nhiều người mới tham gia. Trước đây họ được dẫn đường, thì nay họ đã quen đường, nên họ tham gia hành nghề và cạnh tranh với những người dẫn đường kỳ cựu như Theft. Và theo lẽ tự nhiên thì tần suất di cư cũng đang giảm dần sau một khoảng thời gian dài nở rộ.

    Theft thở hồng hộc, người mướt mồ hôi dưới cái nắng của vùng trung tây Hoa Kỳ, khi hắn cùng với 2 đồng nghiệp khác đang dẫn đường cho một đoàn di cư từ đông sang tây. Bình thường phải là 1 toán dẫn đường từ 4 đến 5 người, nhưng làm ăn dạo giờ gặp nhiều khó khăn nên giảm xuống chỉ còn 3 người dẫn đường cho 1 toán. Từ chán chường dẫn đến buồn tẻ, Theft cảm thấy công việc thật đơn điệu, chán ngán, và tẻ nhạt. Chính những cái cảm xúc đó đang thôi thúc và kích hoạt nhu cầu ẩn sâu bên trong Theft về sự khao khát trải nghiệm mạo hiểm, thỏa mãn sự liều lĩnh, đối diện với rủi ro, đúng với bản chất của gã. Vì vậy mà Theft đã nảy sinh một ý định, cái ý định mà gã đã định bàn với 2 thằng đồng nghiệp dẫn đường, nhưng Theft đã quyết định giữ kín ý định này vì gã e ngại sẽ không thể thuyết phục được 2 thằng đồng nghiệp dẫn đường, mà việc tiết lộ ý định có thể còn làm bể kế hoạch của Theft nữa.

    Dưới ánh hoàng hôn, đoàn di cư dừng chân nghỉ ngơi và chuẩn bị cho bữa tối, họ xếp ngựa và xe thồ thành hình vòng tròn, để tự bảo vệ nhau trước những nguy cơ được lường trước và không thể lường trước được. Khi tới gần nửa đêm, lúc mọi người chuẩn bị an giấc, thì Theft chuốc rượu có thuốc mê 2 thằng chiến hữu đồng nghiệp dẫn đường, rồi đợi khi 2 thằng chiến hữu ngủ say thì Theft trói gô cả 2 đứa lại. Sau đó, Theft nhẹ nhàng rón rén đi đến những chiếc xe thồ của những gia đình di cư khá giả để chôm tiền vàng của họ. Đang lúc hành nghề chôm chỉa ngon lành, thì một con chó sủa vang trời làm Theft giật thót mình làm rớt đồ đạc gây ra tiếng rơi đổ lớn khiến mọi người tỉnh giấc, họ phát hiện ra trộm rồi kêu la lớn. Theft biết mình đã bị phát hiện nên mau lẹ ôm theo tiền vàng chôm chỉa được nhảy ra khỏi chiếc xe thồ, và như là hắn đã dự trù trước tình huống này, gã huýt một tiếng sáo lớn để gọi con ngựa đang đứng chờ sẵn của mình chạy lại.

    “Lucky, hãy đưa ta đến thị trấn Midwest ngay lập tức.” – Theft nói lớn như hét với con ngựa có tên là Lucky của mình. Trước khi nhảy lên yên ngựa, Theft không quên tung chân đá cho con chó đang bị cột dây một cước khiến nó kêu ẳng lên rồi ngậm họng nằm tèo. Cũng còn đỡ cho Theft là con chó bị cột dây, và cũng may cho con chó là nó bị cột dây, nếu không là nó ăn đạn của Theft rồi.

    Mọi người lấy đuốc từ đống lửa trại phóng ngựa như bay đuổi theo Theft đang chạy ngược về phía đông hướng về thị trấn Midwest – thị trấn cửa ngõ miền trung tây Hoa Kỳ - là nơi mà họ đã đi ngang qua trước đó cùng với toán dẫn đường của Theft. Trong đêm tối và trong tiếng súng nổ đùng đoàng phía sau lưng, Theft thúc ngựa chạy nhanh về hướng đông, rồi y tận dụng địa hình địa vật, từ từ kéo dây cương lái con ngựa chạy thành hình vòng cung hướng xuống phía nam, và rồi càng lúc Theft càng xa dần dần ánh đuốc mà đang di chuyển nhanh về hướng đông. Và khi đã đủ cách xa khỏi ánh đuốc và tiếng súng, thì Theft kéo dây cương lái con ngựa trở lại hướng tây, để coi như gã ta hoàn toàn chạy ngược hướng với đám người đang đuổi theo trước đó.

    Theft vừa phóng ngựa vừa cười vì phấn khích, và càng cách xa đám người đang đuổi theo thì tiếng cười của gã càng lớn, gã cười vui sướng hạnh phúc vì đã thoát được khỏi sự lo lắng hồi hợp trước đó, gã cười vui sướng hạnh phúc vì đã được mạo hiểm, được liều lĩnh, được đối diện với rủi ro, gã cười vui sướng hạnh phúc vì đã chôm được đống tiền vàng, và hơn hết thảy là gã cảm thấy sao mình thông minh quá, bởi đã lừa được bọn họ chỉ với một câu nói: “Lucky, hãy đưa ta đến thị trấn Midwest ngay lập tức”. Theft biết chắc rằng đám dân bờ đông này sẽ bị sập bẫy, bởi vì trong nỗi sợ mất của cải của bọn họ lúc đó, thì câu nói đó của Theft là ánh sáng cuối đường hầm, là sợi dây bấu víu cho hy vọng thoát khỏi hố sâu, là kỳ vọng cuối cùng để tìm lại được của cải bị chôm mất. Theft mắc cười không thể nhịn nỗi khi nghĩ đến bộ mặt tẽn tò của bọn họ khi biết mình bị lừa, hay ánh mắt ngơ ngác của 2 thắng chiến hữu dẫn đường biết mình bị trói khi tỉnh dậy. Có lẽ hạnh phúc của Theft là đến từ nổi đau của kẻ khác.

    Theft hả họng cười sằng sặc ngược trong làn gió đêm, cơn gió làm khô cổ họng gã, những mầm cỏ khô bay theo làn gió ngược chui bám vào cổ họng, làm cho cổ họng gã ngứa ngáy, và rồi tiếng cười sằng sặc chuyển thành tiếng ho sặc sụa lúc nào không hay. Tiếng ho sặc sụa làm Theft cảm thấy mệt mỏi khó chịu, nên hắn giựt ngược dây cương kìm ngựa đứng lại để ho hen cho thoải mái. Sau khi ho hen đã đời xong, thì Theft thấy trời vẫn còn đêm, nên Theft quyết định dừng ngựa nghỉ ngơi một giấc, rồi chờ cho tới sáng mai mới đi tiếp.

    Trong làn gió mát và sự tĩnh lặng của màn đêm dưới những ánh sao ngút ngàn trên bầu trời, Theft nằm gần đó với con ngựa của mình, gã nằm đó trằn trọc không ngủ được bởi cái cảm giác lâng lâng sau những sự kiện vừa xảy ra khi đó. Gã nhận thấy những hành động lừa gạt của mình là biểu hiện siêu việt của sinh vật thống trị đứng đầu chuỗi thức ăn trong cái thế giới hoang dã của miền Viễn Tây này, nơi mà kẻ mạnh thực sự thắng và kẻ yếu chỉ có thua, khi mà những giá trị văn minh của bờ đông quá yếu ớt để có thể chinh phục được sự hoang dã của miền Viễn Tây.

    Nhưng sâu trong suy nghĩ của Theft lúc này là sự tự vấn của lương tâm, gã không hiểu tại sao mình lại lựa chọn hành động như vậy, có cái gì đó là sự thôi thúc bên trong bản chất tự nhiên của gã, khao khát được sống mạo hiểm, được sống liều lĩnh, được trải nghiệm rủi ro. Đó như thể là một kiểu điều kiện cần. Và điều kiện đủ là sự khác biệt giữa tính văn minh của cư dân đến từ lục địa già đối chọi và xung đột với sự hoang dã của miền Viễn Tây, mà là điều mà Theft rất không hề thích một chút nào, mà cũng từ đó cho Theft những lý lẽ để biện minh một cách xác đáng cho hành động của mình.

    Theft đơn giản nghĩ rằng: Gã đã dạy cho những cư dân bờ đông, mang theo mớ văn minh có nguồn gốc từ lục địa già, một bài học vở lòng đầu đời về miền Viễn Tây đầy hứa hẹn và nhiều cơ hội của Tân Thế Giới, nhưng cũng đầy hoang dã lẫn nhiều nguy cơ, như: bọn trộm cướp rình rập, dân da đỏ thiện chiến, và nếu đi xa hơn về phía tây nam thì họ sẽ gặp phải đám dân nói tiếng Tây Ban Nha mà dạo này giao hảo không được tốt lắm, cho nên dân di cư bờ đông phải sẳn sàng tâm thế để ứng phó; và bài học về sự hoang dã của miền Viễn Tây là bài học điển hình được thể hiện thông qua chuỗi thức ăn, là kẻ đi ăn hay là kẻ bị ăn, đơn giản chỉ là vậy thôi. Theft chỉ đang tạo ra sự tương phản rõ nét hơn, và gã sẵn sàng đứng lệch xa khỏi trung đạo về phía cực để mọi người có thể nhìn thấy rõ nét chữ trên một tờ giấy, đâu là trắng đâu là đen, đâu là tốt và đâu là tệ. Và việc Theft thu học phí tiền vàng như vậy đối với bọn họ là thật sự quá rẻ mạt so với giá trị của bài học, công sức của gã, và đối với những rủi ro nghề nghiệp giáo dục mà gã đang phải gánh lấy. Theft mĩm cười, một ngày nào đó, tất thảy bọn họ sẽ phải mang ơn gã, biết ơn gã, cảm ơn gã về điều đó. Thậm chí đến con chó cũng phải biết ơn Theft sau cú đá đó, nhưng bởi vì lý do gì thì gã… không biết, chỉ là nói cho có theo trớn vậy thôi. Với những lý lẽ đó mà Theft tin rằng Chúa sẽ bảo bọc cho hành động của gã, và chẳng phải mọi chuyện cũng đã trở nên suôn sẻ đó sao.

    Ngay cả Chúa cũng bị thuyết phục. Bởi vậy mà Judas vừa có thể là học trò giỏi nhất hay là học trò dốt nhất của Jesus, nhưng cũng may là Jesus có tới 12 tông đồ. Còn Lucifer, thiên thần là ngôi sao sáng hơn cả mặt trời, thì lại không thể thắp sáng nổi địa ngục. Và với Chúa thì con người chỉ là phương tiện chứ không phải là mục đích, nên mọi sự mang ơn, sự biết ơn, sự cảm ơn không đúng chổ thì đều là vô nghĩa.

    Bởi ai có thể đảm bảo rằng: cái kết quả này của nguyên nhân này sẽ dẫn đến cái kết cuộc tốt nhất đem so với các kết quả khác của các nguyên nhân khác mà đã không có cơ hội xảy ra. Ngoài trừ việc: hành vi của họ chỉ để đảm bảo chắc chắn cho lợi ích của chính họ trước, bất chấp lợi ích của người khác mà thôi.

    Với những lý lẽ biện minh xác đáng của mình, như một liệu pháp tự an ủi, nên Theft cảm thấy an lòng phần nào, gã hít một hơi dài và cảm thấy thật thư thái. Giờ đây trong cái không gian rộng lớn của vùng đồng cỏ trung tây và trong cái màn đêm tĩnh mịch đầy sao sáng này, có ai khác ngoài một Theft đơn độc cùng con chiến mã của mình. Gã cảm nhận được sự tự do tuyệt đối được trả giá bằng sự đơn độc, và đối với Theft đó là một cái giá xứng đáng nhứt, bởi có sự đồng hành nào mà không bị ràng buộc, chỉ có sự độc hành thì mới cho phép sự tự do toàn diện. Bởi vậy mà Theft chỉ là một trong số biết bao gã cao bồi đơn độc lang thang rong ruổi khắp miền trung tây và miền Viễn Tây Hoa Kỳ, và chỉ duy có con ngựa đồng hành với họ là bị ràng buộc để phục vụ cho sự tự do của chính chủ nhân của chúng.

    Bởi thế mà Theft rất yêu quý con chiến mã Lucky của mình. Theft nhìn ngắm con ngựa Lucky mà rồi gợi nhớ cho gã một câu chuyện mà dân Viễn Tây vẫn đồn đại cho nhau nghe.

    Đó là câu chuyện về một ông chủ giàu có sống ở miền Viễn Tây Hoa Kỳ có một sở thích kỳ lạ là sưu tầm những con ngựa chứng. Giá trị của chúng – những con ngựa chứng – nằm ở chổ là khi chính tay ông chủ giàu có trực tiếp thuần phục được chúng thì cái cảm xúc thống lĩnh, thống trị, bá chủ của ông ta được thổi bùng lên cùng với những cơn thống khoái ngất ngây, sau không biết bao nhiêu lần bị những con ngựa chứng hất ngã ông ta nằm lăn kềnh đo đất. Và sau khi đã thuần phục được chúng rồi, thì đó là những con ngựa khỏe nhất hay nhất và chúng chỉ cho phép duy nhất người thuần phục được chúng cưỡi chúng mà thôi – chính là vị chủ giàu có, còn những người khác thì đừng hòng.

    Một bữa, ông chủ giàu có miền Viễn Tây Hoa Kỳ tổ chức một cuộc đi săn thú, ông ta rủ thêm bạn bè và đem theo gia nhân tùy tùng đi cùng, để làm nhân chứng cho tài nghệ cưỡi ngựa chứng và tài nghệ săn thú xuất chúng của ông ta. Ông ta chọn cho mình con ngựa chứng nhất trong số những con ngựa chứng. Trong lúc mà cuộc săn bắn đang diễn ra thuận lợi nhất, thì ông chủ giàu có cảm thấy rất hưng phấn, ông ta phấn khích thúc con ngựa chứng phóng lên đỉnh của một vách đá cao nhất cạnh hẻm núi. Ông chủ giàu có thể hiện mình ngồi hiên ngang trên lưng con ngựa chứng với đôi tay cầm khẩu súng trường, rồi ưỡng ngực hít một hơi thật sâu, gương mặt tràn trề sinh lực, ông chủ phóng tầm mắt hướng dài nhìn về phía những rặng núi cao nằm ở phía xa. Ông cảm nhận được những ánh nhìn ngưỡng mộ của đám bạn bè, gia nhân, tùy tùng ở bên dưới. Gương mặt của vị chủ giàu có đầy cảm xúc tự hào như đang đứng trên đỉnh của vinh quang, ông cảm nhận được vị trí con người của mình thật hùng mạnh như một loài sinh vật đứng đầu chuỗi thức ăn, và chỉ đứng sau Chúa – đấng tạo hóa.

    Trong khi ông chủ giàu có đang thể hiện mình thật chói lọi dưới ánh nắng mặt trời, thì bạn bè của ông ta cùng với nhóm gia nhân và tùy tùng đang ở phía dưới chân của vách đá, họ ngước mặt nhìn về phía vị chủ giàu có mà trầm trồ thán phục về một hình thái của sự tự tin, ngạo nghễ, mạnh mẽ, và thống trị.

    Và rồi sau đó là những hình ảnh mà họ - những nhân chứng sống - sẽ không bao giờ quên, mà còn được nhắc đi nhắc lại nhiều lần sau đó. Đó là lúc mà con ngựa chứng bỗng chồm lên tạo dáng nhìn thật oai phong lẫm liệt cho vị chủ nhân giàu có. Nhưng ngay sau đó là sự lồng lộn bất thường của con ngựa chứng, mọi người ở phía dưới ồ lên một cách đầy kinh ngạc. Và ngay sau tiếng ồ đầy kinh ngạc đó, là hình ảnh con ngựa chứng phóng mình khỏi đỉnh của vách đá rồi lao mình xuống vực sâu của hẻm núi, cõng theo vị chủ nhân giàu có.

    Đó là một pha đi đầu xuống đất có một không hai trong lịch sử của miền Viễn Tây. Chỉ khi nhìn thấy đôi mắt trợn tròn và cái miệng đang há hốc mở rộng của ông chủ giàu có đang ráng sức hớp lia hớp lịa không khí nhằm giảm tốc độ rơi, thì chính là lúc mà ông chủ giàu có nhận ra là mình đã cưỡi nhầm một con ngựa điên giả chứng, và có những sai lầm mà không bao giờ kịp để sửa chữa.

    Con ngựa Lucky của Theft đang liếm mặt Theft nhằm đánh thức chủ nhân của nó đang ngủ nướng quá say sau một đêm trằn trọc thức khuya. Theft thức dậy và tìm nước để rửa mặt thì gã phát hiện ra là trong lúc trốn chạy vào tối hôm qua, hắn đã làm rơi rớt lại một số hành trang, trong số đó có một cái túi đựng nước lớn. Nhưng vẫn còn may là Theft còn giữ được một cái bình đựng nước nhỏ. Vậy là cũng đủ để hắn tiếp tục hành trình về hướng tây, đến một thị trấn nào đó để tiếp thêm lương thực và nước uống.

    Theft thúc ngựa đi men theo vùng đồng cỏ miền trung tây để hướng về phía tây. Đi một hồi thì tới được một hẻm núi, đi xuyên qua hẻm núi thì sẽ là con đường tắt dẫn tới phía bên kia của hẻm núi, còn không thì phải đi đường vòng khá xa ra phía bình nguyên, mà rủi ro là sẽ đụng độ với dân da đỏ trên bình nguyên rộng mênh mông. Vì vậy mà Theft quyết định đi xuyên qua hẻm núi, gã biết rằng đi qua hẽm núi cũng không mấy an toàn, nhưng còn lựa chọn nào tốt hơn đâu, khi trước đó Theft đã nhìn thấy những làn khói đốt báo hiệu trại của dân da đỏ nằm trên bình nguyên phía tây nam. Nếu thận trọng và may mắn thì Theft sẽ đi thoát khỏi hẽm núi một cách an toàn.

    Theft thúc ngựa đi nhẹ trong hẽm núi và thận trọng nhìn ngó tứ phía, đặc biệt là ở 2 bên vách đá. Những luồng gió thổi mạnh qua hẽm núi rít lên thành tiếng, những cơn gió luồng trong khe núi mà nhờ tránh được ánh nắng trực tiếp nên khá lạnh lẽo, và làm cho Theft cảm thấy lạnh sống lưng. Theft giật dây cương dừng ngựa rồi dáo dác nhìn lên 2 bên vách đá. Theft cảm nhận được sự chẳng lành, gã kéo dây cương quay ngựa ngược trở ra theo lối cũ, Theft cuối thấp đầu xuống, rồi một tiếng “phụt”, một mũi tên bay sượt qua đầu Theft, làm bay mất cái nón. Rồi tiếng người hú vang lên bên vách đá báo hiệu cho đồng bọn đang phục kích chặn đầu phía bên kia hẽm núi xông ngựa lên đuổi theo Theft đang bỏ chạy thục mạng ngược trở ra theo lối vào. Theft không thể chạy thẳng về phía bên kia được, vì gã biết là hướng đó đã bị phục kích, chỉ có lối vừa vào an toàn thì cũng chính là lối thoát ra an toàn.

    Theft vừa thoát ra khỏi hẻm núi thì hướng bắc là vách núi, hướng tây thì đang bị dân da đỏ truy đuổi, hướng tây nam là bình nguyên đang có láng trại của dân da đỏ, gã không muốn chạy ngược lại hướng đông do sợ đụng đầu với đoàn di cư mà đã bị gã chơi cho một vố. Cho nên, Theft lái ngựa chạy thẳng một mạch về phía nam hướng vào vùng hoang mạc.

    Dân da đỏ thấy Theft chạy vào vùng hoang mạc phía nam thì không đuổi theo nữa, vì trong vùng hoang mạc đó chẳng có gì, và họ cũng không đuổi theo một thằng da trắng để làm chi, mục đích của họ chỉ là hù dọa một thằng da trắng, để hắn về kể lại cho một đám da trắng khác đừng léo hánh tới vùng đất của họ mà thôi.

    Theft cưỡi ngựa bỏ chạy thục mạng vào trong hoang mạc phía nam, cho tới khi không còn nghe thấy tiếng hú hét của dân da đỏ nữa, thì hắn mới dừng ngựa lại, người và ngựa đều thở hồng hộc. Lúc này đây, Theft nhận ra tứ bề đều thọ địch, nên chỉ còn một nước là chạy thẳng xuyên qua hoang mạc để tìm một thị trấn nào đó ở phía nam.

    Nhưng vấn đề lớn hơn lúc này, là Theft đang phải đầu trần đội nắng mùa hè, nước thì chỉ còn 1 bình đựng nước nhỏ, còn người và ngựa thì đều đang chết khát, lương thực cùng với túi đựng nước dự trữ thì đã rơi rớt dọc đường trước đó, vào cái đêm mà Theft chơi khăm đám dân di cư bờ đông.

    Và giải pháp lúc này của Theft là sẽ lấy nước ép từ những cây xương rồng thường mọc trên hoang mạc, người và ngựa sẽ gặm đỡ xương rồng chống đói, nếu dọc đường săn được thú thì càng tốt, và như vậy thì họ sẽ băng qua được hoang mạc để tới một thị trấn nào đó ở phía nam. Kế hoạch thì minh thị và rất khả thi, bởi Theft khôn ngoan đã trù liệu hết tất cả, như là sự biểu hiện siêu việt của giống loài đứng đầu chuỗi thức ăn của miền Viễn Tây hoang dã.

    Theft cho con ngựa Lucky uống chút nước, nhưng Lucky nghĩ rằng: tôi chạy chớ ông có chạy đâu, nên Theft không ngờ nó tham lam làm cái ực, làm hụt hết gần 1 nửa bình đựng nước nhỏ. Thôi xong, Theft nghĩ thầm.

    Lucky rảo bước mệt mỏi đi xuyên qua hoang mạc, cõng theo Theft đang trùm đầu bằng cái áo khoác ngoài, để che đi cái nắng nóng gắt gao như lò lửa địa ngục. Và Theft nói với con ngựa rằng: hắn sẽ đổi tên nó thành Unlucky sau khi thoát khỏi hoang mạc.

    Đó là một mùa hè đặc biệt, mà Theft chỉ vì sự thôi thúc của những nhu cầu cá nhân sâu thẳm bên trong bản chất của mình, mà đã làm gã bị lu mờ nhận thức về dấu hiệu của một kiểu thời tiết khác lạ đang diễn ra khắp vùng Viễn Tây. Mùa xuân năm đó trời nóng hơn so với bình thường, và kéo dài cho tới tận mùa hè. Mưa bình thường đã rất ít trên hoang mạc, thì nay lại còn ít hơn, gần như là không có 1 giọt nước nào. Theft nhìn thấy những vệt nức nẻ của đất đai khô khốc cằn cỗi trên hoang mạc dưới bước chân của Lucky. Bởi thế mà Theft không nhìn thấy một bụi cây xương rồng nào, những con thú hoang thì lặn mất tăm vì thời tiết quá sức khắc nghiệt. Chẳng còn lại chi ngoài những bụi cỏ khô.

    Theft cảm thấy đường đi qua hoang mạc sao mà xa quá, đã qua nhiều đêm và nhiều ngày, gã lo âu rằng cái nắng nóng đã làm gã bị choáng nắng và sự say nắng đã làm gã và Lucky định hướng sai và đi lòng vòng. Đây rõ ràng là tình huống bế tắt thật sự của Theft.

    Rồi Theft nghe thấy tiếng của Lucky thở khò khè, Lucky dần bước chậm lại rồi khuỵu chân ngã gục, kéo theo Theft té cái uỵch xuống đất. Lucky ngồi khuỵu đó khát nước. Sau nhiều ngày Theft và Lucky phải gặm cỏ khô trên hoang mạc để bù cho cơn đói cồn cào ruột gan, thì cỏ khô chỉ làm cho cơn khát nước của người và ngựa trở nên trầm trọng hơn mà thôi. Bình đựng nước nhỏ giờ còn rất ít nước, còn không đủ dùng cho Theft. Giờ đây, nếu Theft cho con ngựa uống một ít nước thì chẳng nhằm nhò gì với nó, còn mà cho nó uống nhiều nước thì gã sẽ chết khát.

    Lúc này đây, lựa chọn chỉ là sự đánh đổi. Theft không nỡ bỏ lại Lucky hấp hối nơi hoang mạc, và quan trọng hơn hết là hắn đã nhiều ngày không có gì để ăn ngoài cỏ khô hoang mạc. Với những gã cao bồi liều lĩnh như Theft, mà thường đi băng qua những hoang mạc khô hanh nắng cháy, thì thứ sơ cua giúp họ tồn tại không gì khác hơn là thịt của một con ngựa đã từng là người bạn đồng hành. Nghĩ vậy, nên Theft lặng lẽ bước vòng ra phía sau lưng con ngựa. Nhanh như một ánh chớp, đôi mắt Theft ánh lên tia nhìn của một loài mãnh thú đứng đầu chuỗi thức ăn, gã phản xạ nhanh như điện xẹc, lẹ tay rút khẩu súng lục ra khỏi bao, nã một phát “đùng”, kết liễu Lucky ngay trước mắt mình.

    Theft đau khổ khi phải hạ sát bạn đường, nhưng giờ đây, Theft mới thiệt sự là gã cao bồi đơn độc, gã bỏ lại phía sau mớ tiền vàng, Lucky, đồ đạc không cần thiết, để tiếp tục đi bộ một mình băng qua hoang mạc trong cái nắng gắt gao, mang theo túi thịt ngựa được bọc bởi da ngựa, bình đựng nước nhỏ với chút xíu nước, khẩu súng lục phòng thân, và đầu thì đội tấm da ngựa để che nắng thay cho tấm áo đã sờn mòn.

    Với mớ lương thực, nước uống, đạn dược tối thiểu như vậy, Theft đi mãi, ăn mãi, uống mãi, cho tới khi chỉ còn đạn chì để ăn, thì Theft tới được bờ rìa của hoang mạc, hắn nhìn thấy khói đốt, rồi nhìn thấy mái tháp nhà thờ cao ngất phía xa xa. Theft thấy mình được cứu rỗi sau những đêm trằn trọc sám hối trên hoang mạc.

    Theft đã thật sự phải ăn cả đạn chì để chống lại cơn đói cồn cào đang hành hạ gã, tất nhiên là không nhai, chỉ có nuốt. Kiểu gì thì cũng có nhiều cách để đạn đi qua cơ thể con người, nhưng Theft đã lựa chọn cách đó. Chất chì của đạn chỉ đủ tiếp sức cho Theft lê lếch tới một gốc cây khô nằm cách xa ngoài thị trấn, gã kiệt sức rồi ngất xỉu nằm bất tỉnh bên gốc cây khô đó và buông xuôi tất cả.

    Một người đàn ông cưỡi một con lừa đi ngang qua gốc cây khô và nhìn thấy Theft đang nằm trơ trọi hấp hối. Ông ta bước xuống lừa, rồi ông ta cuối xuống nhìn Theft mà hỏi: “¿Estás bien?”, rồi ông ta kiểm tra dấu hiệu sự sống của Theft. Sau đó, ông ta cho Theft uống chút nước, rồi ông ta khiêng Theft lên lưng lừa, rồi ông ta dắt bộ con lừa đang cõng Theft trên lưng, để đi về phía thị trấn.

    Theft nằm đó, trên lưng lừa, mắt nhắm nghiền, nhịp thở chậm rãi, mê man trong cái trạng thái gọi là “trải nghiệm cận tử”. Trong cái trạng thái đó, Theft đã được hồi tưởng lại cả cuộc đời mình, trong chỉ một khoảnh khắc. Hãy cùng nhìn vào một mảnh của ký ức trong sự hồi tưởng đó của Theft:

    Theft có một người em trai tên là Johnny. Johnny – em trai Theft – là một tay mê bài bạc. Một bữa, Johnny đang tham gia đánh bài cùng với một nhóm người trong quán rượu, trong số đó có Dalton. Dalton là người ở bên ngoài thị trấn, và là một tay đào vàng, thi thoảng Dalton đến thị trấn để giải trí, xài tiền kiếm được từ việc đào vàng, và đánh bạc. Ngày hôm đó, cuộc chơi bài diễn ra liên tục, hết ván này tới ván khác, từ chiều cho tới khuya, và phần thắng bài ăn tiền nhiều nhất đang thuộc về Johnny, còn Dalton thì đang thua bài mất tiền liên tục. Dĩ nhiên là trong suốt cuộc chơi thì cũng có những khoảng thời gian nghỉ giải lao, nhưng tới khuya thì Johnny không muốn tiếp tục chơi nữa, nên Johnny đòi nghỉ chơi và gom đống tiền thắng cược bài bỏ vào túi. Dalton lúc đó đang thua bài mất tiền nhiều nhất, và hắn đang trên đà gỡ được chút ít tiền, nên khi thấy Johnny ôm tiền bỏ chơi như vậy thì hắn không đồng ý, vì như vậy thì Dalton sẽ không có cơ hội để gỡ gạc lại tiền thua bài. Johnny nói rằng đêm đã khuya và hắn đã mệt nên không muốn chơi nữa, và luật chơi ở đây là tới quá nửa đêm thì người chơi có quyền nghỉ chơi. Dalton đang say máu ăn thua, nên gã rút súng lục ra chĩa thẳng vào Johnny và yêu cầu Johnny phải ngồi xuống và phải tiếp tục chơi bài.

    Theft đang ngồi uống rượu ở cạnh đó, khi thấy Johnny – em mình – đang bị chĩa súng, thì hắn cũng rút súng ra và dọa sẽ bắn Dalton nếu hắn bắn Johnny. Trước mặt mọi người, Theft hỏi mọi người xác nhận rằng: có phải người chơi bài có quyền nghỉ chơi bài khi đã quá nửa đêm hay không? Và mọi người đều gật đầu trả lời rằng: đúng như vậy. Dalton thấy mình đuối lý và yếu thế, nên gã hất đổ ghế ngồi rồi hậm hực bước ra khỏi quán rượu và rời đi.

    Sau đó, ngay trong đêm đấy, Johnny đã gặp riêng những người còn lại mà đã chơi bài cùng với hắn và Dalton, tại một ngách hẻm vắng người, và chia số tiền thắng bài của Dalton cho họ. Té ra, đây là một nhóm của Johnny chuyên chơi ăn gian bài bạc, hay còn gọi là bài bạc bịp, còn Theft là bảo kê.

    Trong khi đó, Dalton trở về phòng trọ và gặp đám bạn đồng nghiệp đào vàng và kể cho họ nghe về chuyện bị thua bài mất tiền ra sao. Đám bạn đồng nghiệp đào vàng của Dalton nói với hắn rằng hắn đã bị chơi ăn gian bài nên mới bị thua tiền nhiều như vậy, và họ chỉ cho hắn thấy những mánh khóe bạc bịp đó được thực hiện như thế nào. Dalton rất tức giận, gã nằm trên giường trằn trọc nghĩ ngợi cho tới sáng hôm sau.

    Sáng hôm sau, Johnny thức dậy, vệ sinh cá nhân, thay đồ, và đi tìm Margaret. Margaret là bạn gái của Johnny. Khi Johnny gặp được Margaret, thì hắn nói với Margaret rằng hắn vừa thắng bạc, có tiền, và muốn rủ Margaret đi ăn trưa cùng với Theft, anh trai hắn. Margaret thích thú đồng ý, khoác tay Johnny, và sánh bước với Johnny đi tìm Theft để rủ đi ăn trưa cùng.

    Khi cặp đôi nhìn thấy Theft đang thắng yên cương ngựa ở phía trước, xéo ở phía bên kia đường, thì Margaret chuyển qua nắm tay Johnny. Cả hai đang nắm tay nhau bước nhanh về phía Theft đang đứng chải lông cho ngựa. Vào lúc mà cặp đôi gần đi tới chổ Theft đứng, thì bất thình lình trong một ngõ hẻm gần đó Dalton nhào ra với cả 2 tay lăm lăm súng. Margaret giật thót mình sợ hãi đứng như trời trồng nắm chặt lấy bàn tay trái của Johnny – chính là bàn tay rút súng của Johnny, bởi Johnny thuận tay trái.

    Do Johnny bị Margaret nắm chặt bàn tay rút súng, nên Johnny không thể rút súng để phòng vệ được, và Johnny bị Dalton bắn 3 phát đạn gục chết ngay tại chỗ. Theft bất ngờ nghe thấy tiếng súng nên vừa mới quay lưng lại, chưa kịp rút được súng thì bị Dalton hạ gục với 3 phát súng. Sau khi Dalton nhìn thấy Johnny và Theft đã gục ngã, hắn nhanh chóng đi vào trong ngõ hẻm mà đồng bọn đã đang đứng chờ sẵn, phóng lên yên ngựa, rồi gã mau lẹ cùng với đồng bọn phóng ngựa nhanh chóng rời khỏi thị trấn.

    Chỉ khi Johnny đã vừa gục ngã xuống thì Margaret mới hoàn hồn thoát khỏi tình trạng đứng hình, lúc này Margaret mới buông tay Johnny, theo đúng nghĩa là: chỉ có cái chết mới chia lìa. Đây đã trở thành một màn chết vì gái điển hình trong lịch sử của miền Viễn Tây.

    Theft nằm gục đó và bị thương nặng, những hình ảnh cuối cùng mà Theft nhìn thấy về Johnny là cảnh mà Margaret đổ gục kêu khóc bên xác Johnny. Và rồi, Theft lịm dần lịm dần.

    Theft nằm đó, trên giường bệnh của trạm xá, mắt nhắm nghiền, nhịp thở chậm rãi, mê man trong cái trạng thái gọi là “trải nghiệm cận tử”. Trong cái trạng thái đó, Theft đã được hồi tưởng lại cả cuộc đời mình, trong chỉ một khoảnh khắc. Hãy cùng nhìn vào một mảnh của ký ức trong sự hồi tưởng đó của Theft:

    Năm đó, Theft 17 tuổi, Theft có một người bạn gái, mà đã quen biết nhau từ thuở nhỏ, tên là Sarah, và cả hai yêu nhau thắm thiết. Đó là một kiểu tình yêu nồng nhiệt tới mức mà Sarah đã cho phép Theft vào tận phòng của mình, nhưng không phải đường hoàng vào bằng lối cửa chính, mà lén lút vào bằng lối cửa sổ. Gia đình của Sarah khi biết được sự việc này, thì đã hết sức tức giận trước cái tình trạng “ăn cơm trước kẻng” này của cả hai đứa. Cho nên, một bữa kia, cha của Sarah đã chuẩn bị sẵn một thứ, rồi ông ta ngồi trong phòng của Sarah và chờ đợi Theft.

    Như mọi lần, sau bữa ăn tối, bước chân của chàng thanh niên Theft nhẹ nhàng như mây, nhịp chân bước mau lẹ và đều đặn, bởi vì Theft không thể và cũng không muốn trì hoãn cái sự sung sướng hạnh phúc mà đang đợi chờ y định kỳ. Theft tới nhà Sarah như thường lệ, hắn lặng lẽ bước nhẹ đi vào trong sân, y cúi xuống vuốt ve nựng nịu con chó của gia đình Sarah mà y đã quen biết nó từ lâu. Theft nhẹ nhàng trèo lên cây sồi theo lệ thường, rồi rón rén bước trên mái nhà theo thói quen từ trước tới giờ, hắn bước nhẹ tới cái cửa sổ quen thuộc đã mở sẵn hờ hững chờ đợi của căn phòng của Sarah, Theft không giấu được vẻ mặt thích thú lộ liễu hiển hiện rõ ràng dưới ánh trăng khuya với khóe miệng mĩm cười và gương mặt sớm mãn nguyện của hắn, hắn thò cái gương mặt biểu cảm lộ rõ đó vào khung cửa sổ trong đêm tối trời. Cha của Sarah ngồi đó, hút thuốc lá đợi sẵn, ông ta cầm sẵn một xô nước cống đổ đầy và dội thẳng vào gương mặt hạnh phúc đang nhăn răng cười mãn nguyện của chàng thanh niên tên Theft...

    Theft bừng tỉnh, hốt hoảng chồm người ngồi dậy trên giường, nét mặt hoảng loạn, nhịp thở gấp gáp hổn hển, mặt mũi lạnh buốt, quần áo, mền gối ướt nhẹp nước. Trước mặt Theft là 2 tên đồng bọn thuộc băng nhóm trộm cướp, mà đang hạ trại tại một nơi hiểm trở hẻo lánh cách thị trấn Horsehold nhiều dặm đường. Chỉ huy của băng nhóm trộm cướp đang đứng khoanh tay chán chường nhìn Theft nói: “Chào mừng quay trở lại, Thefty, mày ngủ quá lâu rồi, tao và Johnny không chờ nổi”. Tên đồng bọn còn lại, là Johnny, thì tay đang cầm xô nước đã tạt cạn nước, đứng cười hề hề nhìn Theft nói: “Xin lỗi Theft, tao không thể nhịn nổi khi nhìn thấy cái bản mặt phê pha tự sướng đang chảy ke nhễu nhão của mày”.

    Theft bớt hoảng loạn và dần bình tâm lại, gã lấy lưỡi miệng nhóp nhép nếm vị nước, rồi Theft thầm nghĩ: Ít ra thì cũng không phải là nước cống.

 

– HẾT PHẦN 2 –

 

(Bởi NKA - Cờ Trung Đại - medChess) - http://cotrungdai.com


Hotline tư vấn: 0819777837
Zalo